Hiển thị các bài đăng có nhãn Lãng đãng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lãng đãng. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014
Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013
Ơi mùa Đông...!
Thu đi,
mới nhớ thật nhiều!
Chiều không vạt nắng,
những chiều bâng khuâng...
Tại trời
cho tiết lập Đông
Nhâm nhi,
uống với lặng thầm,
chiều rơi...!
Chiều9/12/2013
quynhhuong
mới nhớ thật nhiều!
Chiều không vạt nắng,
những chiều bâng khuâng...
Tại trời
cho tiết lập Đông
Nhâm nhi,
uống với lặng thầm,
chiều rơi...!
Chiều9/12/2013
quynhhuong
Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013
???
Có phải hương sữa nồng nàn,
Đêm buông, gió lạnh,...hay nàng tiếc Thu?
Nao nao một khúc tâm tư
Nao nao một khúc tâm tư
Mênh mang niềm nhớ gọi từ phương xa...?
31/10/2013quynhhuong
Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013
Thu về đâu?
Không mong,
Chiều vẫn cứ trôi
Trách ông trời,
Mưa chi mãi không thôi?
Nhìn lá xanh vội rơi,
Tả tơi,
Nức nở...
Chân trời ngấn lệ
Hỏi Thu về đâu?
Mưa lại tới
Hao gầy...!
chiều 15/10/2013Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013
Ngày qua bốn mùa...
Không còn những ngày nắng gió, bụi đỏ, khô cằn...Mùa hạ đi qua, buồn và lặng lẽ...
Mấy hôm rồi,nơi đây, một ngày như thấy cả bốn mùa.
Buổi sáng thức dậy,rón rén kéo tấm rèm,ngó qua khung cửa sổ, ngoài trời mưa bụi bay.Thế là trời lại vô tình truyền cho cái cảm giác đang giữa mùa Xuân của Hà Nội. Gần trưa mặt trời mới bắt đầu thức dậy,nắng hểnh dần, đến giữa trưa cũng rực rỡ nhưng chẳng oi nồng. Có lẽ đó chỉ là dấu chân còn sót lại khi Hạ vừa bước qua...Chiều, những cơn gió từ đâu tràn về, mang theo hơi lạnh se se,và chỉ lác đác vài chiếc lá vàng rơi cũng đủ làm cho người ta tần ngần, day dứt...
Buồn nhất là khi đêm xuống. Mưa lại lất phất rơi. Cái lạnh đến nao nao, hao gầy, khó tả. Buồn nhưng mà thích. Thích nhất là những con đường, góc phố, những quán cà phê. Thích ngắm người ta quây quần ấm áp bên nhau, nhâm nhi tách cà phê trong ánh đèn vàng cùng tiếng nhạc du dương.Những con đường mưa bay,người người qua lại, xúng xính trong áo lạnh,quần ôm. Những cặp đôi chở nhau ôm eo lướt qua làn mưa êm êm,nhè nhẹ.Thích cả cái lạnh đến tê lòng khi trời mỗi lúc một khuya hơn, con đường cũng vắng hơn...Tây Nguyên đấy! Phố Núi đây! Giữa trời mây tưởng chừng bình yên mà nghe lạc lõng???
Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2013
Ru lòng!
Mưa vẫn rơi,
Cafe
đắng,
ngọt
không lời
đầy vơi
quán vắng
xa xăm...
một người
ru hời
lặng lẽ...
Cafe
đắng,
ngọt
không lời
đầy vơi
quán vắng
xa xăm...
một người
ru hời
lặng lẽ...
Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013
Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013
Ngày dịu dàng

Lâu rồi hôm qua mới có một trận mưa. Một trận mưa rào đầu Hạ đổ về vào lúc chiều tối. Khi ấy, công việc xong xuôi, mâm cơm vừa dọn sẵn. Tiếng mưa ào ào, giòn tan trên mái tôn. Cảnh vật, cây cối bừng tỉnh, đất đai cũng reo hò sau bao ngày nứt nẻ,cằn cỗi.
Mưa. Lấp đầy những cơn khát,cho hạt nảy mầm. Mưa.Xua tan cái oi nồng của hanh khô,nắng cháy. Mưa. Và chỉ sau một đêm thôi,cỏ cây xanh hơn, mượt mà hơn, như được hồi sinh sau bao ngày tưởng chừng phải lìa xa đất trời vì khô hạn, được trút bỏ lớp bụi kia dày đặc đã phủ kín bao ngày. Không khí thật mát mẻ và dễ chịu. Con người cũng khoan khoái và khỏe khoắn hẳn ra sau một giấc ngủ sâu...
Sáng nay nắng muộn, êm dịu như mùa thu ấy. Trời trong xanh, gió mơn man.Những cánh bướm tung tăng vờn hoa cỏ... Buổi trưa, nắng vẫn nhẹ và cứ thế cho tới tận chiều.
...Ngày dịu dàng! Ước gì trời cứ như thế này nhỉ?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

