Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

CHO CHIỀU VẮNG...

Chiều về…xin hãy cứ vui
Thu đi để lại ngậm ngùi Đông sang
Chiều về xin giấu hai hàng
Van cho dòng lệ không tràn ướt mi
Hết mùa rồi Đông sẽ đi
Không còn giá rét, đến thì Xuân sang…
                                             chiều 19/12
                                                                                                           quynhhuong






 

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

CHIỀU QUA NƠI ĐÂY...


      Nắng đã tắt. Gió mỗi lúc mạnh dần. Trời khong lạnh lắm nhưng có cảm giác rùng mình . Đi một đoạn lại gặp mấy cô cậu Jơrai lùa đàn bò từ cánh đồng về làng. Nhìn con nào con nấy bụng căng tròn, lông bóng mượt. Ngoài xa kia, lác đác vài cái chòi lá xác xơ người ta dựng tạm để trú chân làm rẫy.Dưới chân đèo, thấp thoáng bóng người đi làm về lưng đeo gùi mờ mờ, ẩn hiện.
…Đã bao lần mình đi qua nơi đây, và mỗi lần như thế, chỉ muốn dừng lại để được ngồi ngắm. Cái cảnh đồi núi nhấp nhô, nằm lang thang lẫn với những khoảng đất trống mênh mông, vắng lặng mà đẹp đến lạ lùng. Nhưng lòng lại mênh mang, u hoài, một nỗi niềm khó tả.Và rồi đột nhiên lại thấy nhớ quê vô cùng. Nhớ cánh đồng bao la cò bay thẳng cánh, những bụi tre già nằm sát hai bên đường quê. Nhớ dòng sông quê ngày đêm uốn mình chia cắt đôi bờ giữa xã tôi, xã bạn.Nhớ chiếc cầu tre nối nhịp thôn anh, thôn em để rồi cùng kết bao lứa đôi, bạn bè yêu thương thuở ấy… Nhưng nhớ nhất vẫn là những buổi chiều Thu, trời se se lạnh, mặc chiếc áo mỏng phong phanh,cố rướn mà đạp xe cho nhanh để trở về cho kịp trời tối. Những con đường phủ kín xác lá thu, có khi gặp cơn gió to làm lá tung bay táp cả vào mặt, rơi đầy trong giỏ xe…Chiếc xe xích hộp ngày ấy biết bao lần bị bọn con trai xã bên xả cho hết hơi chỉ để bắt mình phải đi bộ cùng . Lúc ấy, thấy tức lắm!…
    Nhưng tất cả giờ cũng đã xa rồi. Nơi đây cũng có mùa thu nhưng không rõ lắm, cũng lá vàng bay nhưng không rụng nhiều, không vàng khắp lối đi, chỉ lác đác rồi cứ thế kéo dài cho đến tận cuối năm...Và ở đây cũng chẳng có mùa đông lạnh cóng, không có mỗi sáng mẹ gọi cứ nằm lì không chịu dậy  đi học, chỉ muốn cuộn mình trong chiếc chăn bông thật ấm áp…
   … Sau mỗi chiều trở về như thế này,lại thấy mình lạc lõng, bơ vơ như đang giữa một nơi xa lạ. Muốn nghe đi nghe lại ca khúc của thầy. Ca khúc về nỗi nhớ quê hương da diết…!

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

Có phải???

Ta cố quên, để rồi thành nỗi nhớ?
Đêm lại đêm,vẫn khắc khoải chờ mong
Ngày cố trôi, trôi mãi... đắm chìm 
Có phải thế, yêu thương là đau khổ…?

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

KHOẢNH KHẮC

Khi bế tắc nghĩa là không lối thoát

Người ta vui, thôi thì hãy cứ vui

Mình bế tắc? cứ tưởng chừng như thế?

Nhưng không sao. Khoảnh khắc cũng qua rồi!



Đành chấp nhận, cố nén thêm chút nữa

Vì cuộc đời, vì bao thứ xung quanh

Đường lầy lội, đi hoài chưa tới đích

Hãy cứ đi dù chân đã mệt nhoài!





Một ngày vui đổi trăm ngày buồn bã

Biết cuộc đời là đổi trắng, thay đen

Chuyện mua bán um xùm ngoài xã hội

Ai thờ ơ? Ai nhức nhối tâm hồn?


Giờ có khóc, cũng chỉ trong nỗi nhớ

Nhớ mùa Đông, bóng dáng Mẹ hao gầy...

Ngày lạnh giá, ấm hơi Người ủ ấp

Nhưng đâu rồi? Mẹ cũng bỏ cha đi!




Thôi!...giấu hết, cho vào nơi khoảnh khắc

Viết niềm đau lên bãi cát mịn màng

Một cơn gió thổi qua, trôi vết dấu

Khắc ân tình trên phiến đá trăm năm…!

30/11/2012

CHIỀU ĐÔNG-NỖI NHỚ

Đột nhiên gió lạnh tràn về
Nhìn qua song cửa ...lê thê bóng chiều
Đồng không, rạ đứng cô liêu
Phất phơ vài gốc cuối chiều lạnh căm
Tan trường, lại nhớ về anh
Lại lơ ngơ ngóng, lại đành lặng câm
Đi,về một cõi chiều dâng
Nhớ thương chi lạ...bần thần...
                                ...nhớ thương!
                                        quynhhuong2011