Không còn những ngày nắng gió, bụi đỏ, khô cằn...Mùa hạ đi qua, buồn và lặng lẽ...
Mấy hôm rồi,nơi đây, một ngày như thấy cả bốn mùa.
Buổi sáng thức dậy,rón rén kéo tấm rèm,ngó qua khung cửa sổ, ngoài trời mưa bụi bay.Thế là trời lại vô tình truyền cho cái cảm giác đang giữa mùa Xuân của Hà Nội. Gần trưa mặt trời mới bắt đầu thức dậy,nắng hểnh dần, đến giữa trưa cũng rực rỡ nhưng chẳng oi nồng. Có lẽ đó chỉ là dấu chân còn sót lại khi Hạ vừa bước qua...Chiều, những cơn gió từ đâu tràn về, mang theo hơi lạnh se se,và chỉ lác đác vài chiếc lá vàng rơi cũng đủ làm cho người ta tần ngần, day dứt...
Buồn nhất là khi đêm xuống. Mưa lại lất phất rơi. Cái lạnh đến nao nao, hao gầy, khó tả. Buồn nhưng mà thích. Thích nhất là những con đường, góc phố, những quán cà phê. Thích ngắm người ta quây quần ấm áp bên nhau, nhâm nhi tách cà phê trong ánh đèn vàng cùng tiếng nhạc du dương.Những con đường mưa bay,người người qua lại, xúng xính trong áo lạnh,quần ôm. Những cặp đôi chở nhau ôm eo lướt qua làn mưa êm êm,nhè nhẹ.Thích cả cái lạnh đến tê lòng khi trời mỗi lúc một khuya hơn, con đường cũng vắng hơn... Tây Nguyên đấy! Phố Núi đây! Giữa trời mây tưởng chừng bình yên mà nghe lạc lõng???