Có nhiều lúc, bắt mình quên nỗi nhớ
Nghĩa là ta muốn ngự trị hồn ta
Nhưng không thể mà hồn kia trỗi dậy
Và bỗng nhiên hóa kiếp một bông hoa...
Bông hoa dại nơi núi rừng, khờ dại
Mơ một lần thật sống với yêu thương
Biết khát khao, nhưng vướng đầy ngần ngại
Mãi chỉ là đóa hoa dại ven đường...
...Người cao lớn, một bóng cây cổ thụ
Hoa bơ vơ, bé xíu nép bên đời
Ngày hôm ấy, đang héo khô, ủ rũ
Bóng mát về, hoa bỗng hóa xinh tươi
Từ khi ấy, cây cao trùm bóng mát
Dưới chân đồi bao khúc hát tình thơ
Và cảm xúc như nở bung, tỏa ngát
Cả cánh rừng sống giữa những đêm mơ
...Một ngày kia, và ngày sau sẽ đến
Rồi bông hoa khờ dại cũng héo tàn
Cây bóng mát sẽ tới ngày cằn cỗi
Tránh sao đành quy luật của thời gian?
Ngày xa ấy , còn giấc mơ hạnh phúc
Thiên đường là những cánh đồng hoang
Hồn hoa dại vẫn vẹn nguyên khờ dại
Nép bên đời,bên bóng mát thênh thang
Đêm 24/3/2012
quynhhuong