Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

Vu vơ!

Ta vẫn thế, không tránh khỏi nỗi nhớ
Chẳng khi nào xóa hết những vu vơ
 Ta là thế, kẻ vu vơ thế đấy!
Lãng đãng buồn, rồi lãng đãng làm thơ.

Người ta bảo: vu vơ là hâm đấy!
Biết giấu đâu cái cảm xúc bây giờ?
Thôi thì cứ ...vu vơ, là hâm vậy
Miễn sao đừng, mắc nợ cái vu vơ...!
                                                                    quynhhuong, 1.4.2013

Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013

Biển

Mặc trời nắng cháy
Những đêm oi nồng
Thuyền có về ...không?
Cả khi hờn dỗi...
Biển muôn đời, 
          sóng vẫn hát trùng khơi
Dẫu có mưa rơi,
Bão giông, buồn tủi...
Vẫn ngày đêm,
          hôn bờ cát nồng nàn...!

                                                                 quynhhuong 28/3/2013


















































Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

Tan rồi... giấc mơ!

 Không còn nữa, cái tiết trời êm êm, dìu dịu, se se mang đặc trưng của một vùng đất...
Mấy hôm rồi, thời tiết thay đổi.Mới tháng 2 âm mà nắng đã gắt rồi. Sáng ra đã thấy oi nồng, không một chút gió.Tưởng chừng như thiêu cháy cả đất trời Tây Nguyên.
       Mảnh đất này chỉ có hai mùa: mùa mưa và mùa khô. Mùa mưa thì mưa triền miên không dứt. Mưa đến nỗi làm cho người ta chán,người ta ghét, phát ỉ ôi, trồi tâm trạng... Còn mùa này, bây giờ đang là mùa khô, khô đến cháy cả cổ.Mấy hôm nay vừa nắng, vừa nóng, ngóng hoài không có một trận mưa. Buổi sáng nào liền 5 tiết thì về khỏi phải ăn vì đã no mệt. Chiều đột xuất bị sếp phân công thay đồng nghiệp ốm, thêm vài tiết nữa, lại bắt đầu từ tiết 1(1h trưa) thì có mà say luôn, khỏi quên, khỏi nhớ. Vào những lúc như thế gặp có ai đụng chạm thì thể nào cũng bị nổi quạu hoặc vài câu gắt gỏng là thường. Mệt. Ốm là phải...!
        Còn nhớ năm xưa. Cái năm đầu tiên đặt chân tới mảnh đất này theo đoàn thực tập.Là do thích đi xa nên tự đăng ký. Khi ấy cũng đúng vào mùa khô như bây giờ. Trời cũng hanh, đất cũng hạn nhưng dễ chịu hơn. Ban ngày vẫn nắng nhưng có gió mát dịu. Có thế mới theo lũ học trò của lớp thực tập đạp xe khắp nơi, tìm cho bằng được bó violet về cắm trong phòng trọ (gọi là phòng, chứ đó là một ngôi nhà ván mượn được của một người quen với Cô). Lúc ấy, ở đây hoa rất ít, không như bây giờ hoa bán đầy chợ, loài nào cũng có. Ban đêm, trời se se lạnh, những cành hoa mảnh mai, xinh xắn mang màu tím nhạt vừa cắm ban chiều giờ như chụm đầu vào nhau để lấy sức phả ra cái mùi hương đặc trưng. Khắp gian nhà một mùi hương dìu dịu, ngòn ngọt, đáng yêu làm sao...! Nó như có sức mê hồn, cuốn người ta vào cái thế giới quyến rũ của hương hoa. Nó làm người ta mơ màng,khiến người ta dễ thương, dễ mến, dễ yêu đến lạ...!Mà mình thì lại rất mê cái màu tím ấy. Ngẫm cứ tưởng chỉ là một chuyến đi xa, thả hồn ngao du vì lâu lắm không được xa nhà,không được tung bay, chỉ biết ăn học và làm theo mệnh lệnh của người lớn. Phần cũng vì muốn được tự do một lần,được thả hồn mơ ước như con chim bị nhốt lâu ngày, thèm được vỗ cánh vẫy vùng cùng bầy đàn của nó dưới ánh nắng vàng pha màu xanh non bất tận của những cánh đồng quê, và được thỏa sức mà ca hót vang trời... 
      Thế rồi, đúng là định mệnh. Giấc mơ êm đềm ngày ấy không còn nữa, cũng chẳng thể trở về... Giờ thời tiết cũng dần đổi thay, khác hẳn với xưa kia. Trời bắt đầu nóng hơn, ít gió hơn, khắc nghiệt hơn và thất thường hơn...
    Thời tiết thì thế. Con người ra sao???
                                              27/3/2013

Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013

Cho ngày về

Phố núi chiều buông nghe lạnh hơn
Niềm riêng réo rắt, dội từng cơn
Sương khuya phủ kín, thêm quạnh vắng
Khóe mắt còn tuôn những giọt hờn...!
                                       "  Chốn bình yên, nơi vẫn tìm về".
                                      
                                     

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

HẠ ĐẾN RỒI!

Phượng vẫn thắm mà xuân như đã hết
Sáng mai ra đã thấy vị oi nồng
Trưa nắng gắt, vã mồ hôi khó chịu
Hạ đến rồi!dù có muốn hay không...!
                                                                                  quynhuong,20/3/2013

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

NGÀY GIỖ MẸ


          Còn 4 ngày nữa mới tới ngày giỗ Mẹ, ngày 5 tháng 2 âm lịch. Nhưng mấy hôm nay rồi, lòng cứ nao nao. Mỗi buổi chiều về, lại thẫn thờ ,vẩn vơ, không muốn đụng vào việc gì nữa. Nhớ nhà, nhớ Mẹ lắm nhưng biết làm sao...? Giờ ngồi đọc lại bài viết năm ngoái vào ngày giỗ Mẹ, nước mắt lại giàn ra,ngắn dài. Đành đăng lại bài viết này về Mẹ.

                                       Ngày giỗ Mẹ
       Mẹ ơi!
        Thế là 5 năm đã trôi qua. Năm năm Mẹ không còn trên cõi đời này nữa... Ngày ấy, Mẹ ra đi đột ngột và bất ngờ quá, như một cơn bão táp từ đâu ập tới.Con vội sấp ngửa bồng con trên tay, vừa đi vừa chạy. Đường về với Mẹ lần cuối thật xa xôi. Cái bộ đồng phục buổi sáng chuẩn bị đến trường của con hôm ấy lăn lộn 1 ngày trời trên xe,chẳng để ý nó là màu gì cũng chỉ kịp về đến để nhìn mặt Mẹ lần cuối qua tấm kính, rồi tiễn Mẹ ra đồng trong cơn gió lạnh. Quê mình tháng 2(âl) mưa xuân ẩm ướt, sương mù bao phủ, lạnh buốt từng cơn, nhưng trùm phủ vẫn là nỗi đau rụng rời khi con mất Mẹ rồi...
   
   ...Có ai ngờ được mẹ nhỉ? Cuộc đời lại sang trang như thế! Đời phù du quá! Mẹ đang khỏe mạnh, không đau ốm, vừa mới vào thăm con cách hơn1 tháng.Mẹ định về tết rồi lại vào bế con cho con đi dạy. Cách đó 1 tuần Mẹ còn điện thoại vào, bảo con thuê người đi,Mẹ cho tiền, Mẹ phải ở nhà vì Bố ốm, Ông nội cũng ốm. Mẹ thương con lắm, một nách 2 đứa nhỏ, nhưng Mẹ đành chịu,...rồi Mẹ dặn con phải cố gắng lên...

       Vậy mà Mẹ lại ra đi. Mẹ vội đi trong lúc còn bao lo toan, bao trăn trở về gia đình,về hạnh phúc con cái.Mẹ vẫn áy náy và nhắc đến 2 lần con vượt cạn không có Mẹ ở bên, rồi Mẹ lo lắng về cuộc sống, về hạnh phúc của con mà khóc hoài. Những lá thư Mẹ viết cho con từng dòng chữ phai nhòe, giờ con vẫn giữ...Trước kia khi vui,Bố vẫn đùa rằng: Bố ảnh hưởng bom đạn của chiến tranh nhiều nên bố sẽ đi trước Mẹ, để khỏi phải thấy cảnh thương đau, khỏi phải cô đơn vì nhớ Mẹ... Nhưng  Mẹ đã đi. Đột ngột quá! Xót xa quá...! Mẹ bỏ lại Bố trong cô đơn, lặng lẽ. Suốt hai năm liền, Bố một mình cặm cụi chăm sóc ông nội.Mỗi buổi chiều về bố lại tha thẩn ngồi ở góc sân nhìn ra đầu ngõ, ngóng mẹ về theo thói quen. Con cái chỉ có 3 đứa.Anh trai con mới cưới vợ nhưng cũng ở xa,thằng út cũng học xa. Những tháng ngày sau khi Mẹ mất, Bố thật khổ sở. Con nghe hàng xóm kể lại mà thương quá, và chỉ biết khóc thôi...
   Rồi  2 năm, sau ngày mẹ mất , ông nội ốm nặng,nằm một chỗ, Bố một mình, vất vả lại vất vả hơn. Họ mạc  khuyên bố đi thêm bước nữa. Bố buồn, thương nhớ mẹ nhiều nhưng thương Ông nội nên Bố đã đồng ý... Ngày của bố con thật buồn, khóc ròng cả tuần liền không dứt vì phần nhiều vẫn còn đau xót và thương cho số phận thiệt thòi của Mẹ. Con nghĩ đến năm xưa, khi Bố đi bộ đội,Mẹ một mình lam lũ, vất vả, vừa gánh vác chuyện nhà chồng, vừa nuôi ba đứa con nhỏ. Bà nội cũng mất sớm, khi con mới vài tuổi. Ông nội và Bố đều là con trưởng,anh em ruột của Bố lại ít và các cô chú cũng đều ở xa nên tất cả nhờ Mẹ cáng đáng...Ngày xưa, Bố và Mẹ tiếng là vợ chồng nhưng thời gian ở với nhau quá ít. Chúng con được sinh ra là nhờ những lần Bố về phép ,vì Bố phải theo chiến trường,theo đơn vị, có khi mất liên lạc với Mẹ tới mấy năm liền. Con đươc sinh ra sau hòa bình vài năm nhưng cũng tới 5 tuổi mới được gặp Bố trong môt lần về phép...Và vì có thời gian sau GP Bố từng đi chiến đấu tận Campuchia nên bà hàng xóm tư đặt cho em con một cái tên của nước bạn, rồi bà còn làm thơ kết nối tên của ba anh em con với ý được sinh ra khi Bố vắng nhà Mẹ nhỉ. Thế rồi Bố về nghỉ hưu, đầm ấm bên Mẹ được hơn mười năm, Mẹ bắt đầu được thảnh thơi một chút thì lại xảy ra chuyện.Rồi Mẹ đi mãi mãi chẳng trở về...!       
     Nhưng rồi cuộc đời cũng nhân hậu. Bố con là người có phúc. Gặp được cô ấy là người tốt bụng Mẹ ạ. Cô đảm đang và rất thương Bố dù cô cách xa tới 17 tuổi. Mỗi lần con về nhìn cô chăm bố ân cần, con yên tâm lắm. Cô như người mẹ thứ 2, biết quan tâm và dung hòa tình cảm gia đình,bố con khi gặp khúc mắc.Cô thương thằng út như thương đứa trẻ dù nó đã hơn hai mươi tuổi đầu. Giờ cô ấy mới là người vất vả Mẹ ạ. Vất vả thay Mẹ, thay cho chúng con. Bố con thì bệnh tiểu đường, rồi tàn dư chiến tranh, đau ốm liên miên... Thương Mẹ,thương Bố, chúng con biết ơn cô nhiều lắm.Một người đàn bà tội nghiệp. Gia đình nghèo,mẹ mất sớm, bố liệt toàn thân, vì phải nuôi các em mà cô ở vậy cho đến 46 tuổi, chờ các em lập gia đình, ổn định hết cô mới lấy chồng, nhưng có lẽ suốt đời cô không được làm mẹ.Con thấy cuộc đời thật không công bằng Mẹ ạ, hay cướp đi những ước mơ và điều tốt đẹp của con người ta...

      Hôm nay là ngày giỗ Mẹ và năm nào cũng vây Mẹ à. Ở nơi xa, con chỉ biết nấu mâm cơm chay  cùng nén nhang thờ vọng linh hồn Mẹ thôi. Con mong ở nơi xa ấy, trong cõi vĩnh hằng , Mẹ vẫn có thể cảm nhận được tấm lòng thành và nỗi nhớ thương da diết về Mẹ của con.Và nơi ấy, Mẹ hãy yên lòng về Bố,về chúng con cho hồn được thanh thản Mẹ nhé!

 
                                                                                                                   quynhhuong, tháng 2/2012(âl)

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Ngày buồn...

Một ngày đã qua đi
Một ngày như tắt nắng
Một ngày như chia ly
Một ngày trong quay quắt

Đón bao nhiêu lời chúc
Nhận thật nhiều lời hay
Chúc yêu thương, hạnh phúc...
Mà sao thấy đắng cay?

Một ngày như hôm nay
Người người vui, ca hát...
Ôm những bó hoa tươi
Dịu dàng hương tỏa ngát...

...Nhưng là ngày hiu hắt
Vắng một người tôi thương
Ngậm ngùi với con đường
Đêm về trong lặng lẽ...
                                             quynhhuong 8/3/2013




Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

LÀ PHỤ NỮ

Lúc hờn giận, là em đang ghen đấy
Cứ nghĩ rằng, anh thương nhớ người ta
Khi hết giận, lại dịu dàng biết mấy
Nhớ anh nhiều, rồi lại thấy xót xa...
                                                                 quynhhuong,tháng3/ 2012